|
Chiều, mưa, kẹt xe, cuộc sống như khựng lại theo những vòng xe chậm chạp… Đường về đầy những chùm vải, cơm rượu, bánh ú,…Chiều nay, lòng đã như hụt hẫng khi chợt nhớ ra mai là Tết Đoan Ngọ rồi. Lại cũng chả có gì mới hơn là những nỗi nhớ. Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài… Ngày trước, Tết Đoan Ngọ năm nào cũng có mâm cơm ấm cúng trong gia đình. Sáng sớm tinh sương, các Chị đã đi Chợ, chọn mua những miếng thịt heo thật ngon, những bánh, những túi trái cây thật tươi đem biếu Ba Mẹ. Rồi con, rồi cháu quay quần, sum vầy, hạnh phúc. Chị Ba vẫn hay nấu món Chè đậu xanh đánh, ngọt mịn! Ngày đó, còn bé quá, cũng chả hiểu là ngày gì, chỉ thấy vui ơi là vui, vì được ăn, được chơi thỏa thích. Lớn hơn một chút, hiểu biết hơn một xíu, thì đi học xa, hiếm khi được tận hưởng niềm vui này cùng cả nhà. Bây giờ, thèm ơi là thèm…Ba Mẹ lại ở xa… Trời vẫn mưa, xe vẫn kẹt, vẫn..thèm! Thèm được nghe giọng nói rộn ràng của Ba nơi bàn ăn, thèm được ăn món thịt giả cầy Mẹ nấu, thèm cái không khí nói cười rôm rả của mấy Chị em nơi gian bếp, thèm nghe tiếng chí chóe nhau của đám cháu nhỏ,… Ngày mai, Tết Đoan Ngọ, thấy lòng trống trải quá chừng! Ước mong cuộc sống dài ra và..nỗi nhớ ngắn lại một chút!
 |
Thanh thản, nhẹ nhàng, hiền hòa, dịu êm... nhiều cảm xúc cung bậc khác nhau là những gì Em đọc được từ các bài viết của Chi. Hiii
Cám ơn Marry nhìu nhìu nhé! "-"